Tại sao Tào Tháo giết Dương Tu ?

Ở nước Trung Hoa thời Tam Quốc có viên quan Thừa tướng nổi tiếng đa nghi họ Tào tên Tháo. Hắn đa nghi đến mức không tin bất kì ai trên dời dù người đó là tướng có tài hay người lính đã hết lòng phục vụ và bảo vệ hắn.

Có một lần Tào Tháo đem quân đi chinh phạt nhà Thục. Quân Thục chống trả quyết liệt và cố thủ vững chắc. Cuộc chiến kéo dài quân Tào mệt mỏi tiến thoái lưỡng nan. Thấy tình thế khó nuốt được Thục Tào bèn ban mật khẩu "Kê cân". Một tướng giỏi của Tào là Dương Tu nghe lỏm được liền truyền lệnh cho quân sĩ thu xếp hành trang chuẩn bị rút. Thấy lạ quân tả hữu liền hỏi:

Tại sao tướng quân lại cho quân rút sớm vậy?

Dương Tu đáp:

Quan Thừa tướng đã ban mật khẩu "Kê cân" (nghĩa là gân gà) ý muốn nói ăn không được vứt thì tiếc. Vậy việc rút quân chỉ nay mai thôi.

Biết chuyện này Tào Tháo khép tội Dương Tu là tiết lộ việc quân cơ đem ra chém đầu. Nhưng đó chỉ là cái cớ. Cái chính là Tào Tháo biết Dương Tu là tướng có tài chuyện gì cũng đoán biết được trước nên phải tìm cách hạ sát để trừ hậu họa. Tào Tháo còn là người đa mưu nhưng vẫn rất sợ quân lính làm phản và bọn thích khách ám hại. Để đề phòng mọi bất trắc có thể xảy ra hắn ra lệnh: Đêm ta ngủ thường mơ nơi trận mạc tung hoành đao kiếm đừng ai đến gần mà thiệt mạng. Một hôm đang ngủ say bỗng hắn trở mình chăn rơi xuống đất. Tên lính hầu canh cửa thấy vậy bèn rón rén đến bên giường nhặt chăn lên đắp lại cho chủ tướng. Tào Tháo vùng phắt dậy rút ngay gươm đã thủ sẵn ở đầu giường chém người lính rồi lại nằm ngủ tiếp. Hành động chém giết tàn bạo của y không chỉ là lời răn đe khắc nghiệt đối với quân lính mà còn bộc lộ bản chất hay ngờ vực hay nghi kị đến mức điển hình của một tính cách. Từ đó tính cách của y đã được khái quát gọn trong năm chữ: Đa nghi như Tào Tháo.

Thùy

Tào Tháo

Tào Tháo, Tư Mã Ý là 2 nhân vật tôi thích xem và ngưỡng mộ nhất trong Tam Quốc, sướng nhất là điệu cười đắc chí của Tào Tháo.

không tên

Hâm mộ Tào Tháo quá đi! Nghe đến cái tên cũng đã cảm thấy có cảm tình ngay từ đầu khi mới đọc Tam Quốc thì đã chọn ngày tào tháo làm nhân vật ưa thích rồi. Nhưng Tam Quốc của La Quán Trung hư cấu nhiều chi tiết làm xấu đi hình tượng Tào Tháo. Ít ai biết được Tào Tháo cũng đã từng dùng "không thành kế" như Khổng Minh trong trận bảo vệ Bộc Dương khi Lã Bố cùng Trần Cung làm phản định chiến đấu giành lại. Còn việc giết Lã Bá Sa thì Tào Tháo không hề giết nhầm 5 anh em cùng cha là LBS âm mưu nộp Tào Tháo cho quan huyện nên Tào Tháo đành giết cả nhà sau phóng hỏa đốt cả nhà Bá Sa. Những chi tiết này mình được biết thêm sau khi đọc Tào Tháo thiên bá. Càng đọc càng thấy thích và khâm phục con người văn võ song toàn này hơn nữa. Chỉ tiếc là chưa có nhiều người hiểu đúng về Tào Tháo lắm nhỉ.

Vũ Thanh Quang

Chào anh Sách !

Chào anh Sách !
Theo em thì Tháo nữa muốn dùng quan vân trường nữa còn lại thì không muốn dùng !
VÌ sao ?
Đây là nghệ thuật dùng người của tào tháo !
Nếu anh Sách đọc kĩ tam quốc sẽ phát hiện ra nhiều điều lý thú ở tào tháo !
Tháo đánh viên thuật tháo dùng được lưu quan trương lữ bố tôn sách để kéo họ về cùng chiến tuyến !
Tháo đánh lữ bố thì lại sử dụng được 3 anh em "đào viên "
Đến lúc đánh viên thiệu thì lại có quan vũ trong tay !
Phải trăng đây là đỉnh cao của thuật dùng người ?
Tháo dùng Vân Trường tuy không hữu dụng lâu dài nhưng ít nhất là hữu dụng nhất thời ?
Tháo dụ hàng Vân trường mà không giết đi thì lại được tiếng với thiên hạ -> đúng là nhất cữ lưỡng tiện !
Đây có thể hiểu cũng giống như việc đi buôn !
có những mặt hàng phổ biến nhưng lại có những mặt hàng đặc biệt chỉ có giá trị trong một khoảng thời gian nhất định ! tùy thuộc vào cái nhìn tinh túy của ngừoi đi buôn !

Lê Lục Kim Sách

Phần này còn nói lên tính đa nghi cảu Tháo

Tháo chiêu Vũ và còn phong chức Tín Đình Hầu. chức này Hiến Đế phong cho chỉ làm một chức tước suông vì chỉ có chức mà không có quân không có đất.
Có phải chăng Tháo đa nghi quá sợ không chiêu dụ được Vũ sợ Con Cọp kia sẽ quay lại cắn chính người quản Cọp
>> Các nhân tài rất trọng tín nghĩa.
Tích xưa chỉ để cho hậu thế học hỏi còn áp dụng thế nào là ở hậu thế.

Giống như một người thợ chụp ảnh. Chụp ở góc độ này thì khác góc độ khác thì khác.

Và mõi người đọc Tam Quốc lại có nhiều nhận xét khác nhau về từng nhân vật từng tình huống.

Có người phân tích nói La Quán Trung nghĩ thế này nghĩ thế kia mới viết. Nhưng Kiệt tác La Quán Trung không còn để tự ông viết nên suy nghĩ của mình. có phải chăng đó là sự ngụy biệt của người cầm bút.

Lê Lục Kim Sách

qua năm cửa ải - chém 6 tướng

Trong Tam Quốc Diễn Nghĩa chuyện Quan Vân Trường rời Tào Tháo là một trong những hồi gây ấn tượng mạnh mẽ nhất. Bị quân Tào bao vây bốn phía ở núi Thổ Sơn và nghe lời khuyên của người bạn thân là Trương Liêu mà Quan Vũ xuống núi về với Tào Tháo. Nếu Quan Vũ liều chết giao chiến thì chưa biết tình thế sẽ ra sao. Trước khi xuống núi Quan Vũ nói với Trương Liêu rằng:

- Tôi có ba điều giao ước. Nếu Thừa tướng nghe cho tôi xin lập tức cởi giáp lai hàng nhược bằng không nghe tôi sẽ liều chết mà đánh.

Trương Liêu nói:

- Thừa tướng đại lượng khoan hồng thế nào chắc ngài cũng nghe. Xin cho biết ba điều ước.

Quan Vũ nói:

- Một là: Ta đã cùng Hoàng thúc lập thề cùng nhau giúp nhà Hán nay ta chỉ hàng vua nhà Hán không hàng Tào Tháo. Hai là: Hai chị dâu ta phải được cấp dưỡng theo bổng lộc của Hoàng thúc nhất thiết người ngoài không ai được đến cửa. Ba là: Hễ ta nghe thấy Hoàng thúc ở đâu không quản trăm dặm nghìn dặm lập tức ta cáo từ rồi đi theo. Ba điều ấy nếu thiếu một điều ta nhất định không hàng xin Văn Viễn mau mau về trình với Thừa tướng.

Trương Liêu thưa vâng lên ngay ngựa về gặp Tào Tháo trước hết nói việc hàng Hán không hàng Tào. Tháo nói:

- Ta là tướng nhà Hán Hán tức là ta. Việc ấy theo được.

Liêu lại xin cho hai phu nhân được hưởng lộc của Hoàng thúc và không ai được vào đến cửa.

Tháo nói:

- Ta sẽ cấp cho gấp hai lương bổng của Hoàng thúc. Còn như việc nghiêm cấm trong ngoài vốn là gia pháp phải thế việc gì phải nói nữa.

Liêu mới nói đến khoản thứ ba: Hễ khi nào biết tin Huyền Đức ở đâu dù xa thế nào cũng đi theo ngay.

Tháo lắc đầu nói:

- Thế thì ta nuôi Vân Trường để làm gì? Việc này khó theo đấy.

Liêu nói:

- Thừa tướng không nhớ lời bàn chúng nhân và quốc sĩ của Dự Nhượng ngày xưa hay sao? Như Huyền Đức đãi Quan Vũ chẳng phục?

Tháo nói:

- Văn Viễn nói chí phải. Ta ưng cả ba điều.

Liêu vội lên núi bảo cho Quan Vũ biết. Quan Vũ nói:

- Đã đành như thế rồi xin Thừa tướng hãy tạm lui binh để tôi vào thành bẩm với hai chị rồi sau mới xin ra hàng.

Liêu về bẩm lại Tháo liền truyền lệnh lui binh ba mươi dặm.

Quan Công dẫn vài mươi tên kỵ đến ra mắt Tào Tháo; Tháo ra ngoài cửa viên tiếp vào. Quan Công xuống ngựa vào lạy. Tháo vội vàng đáp lễ. Quan Công nói:
- Tôi là bại tướng không bị giết đội ơn ngài nhiều lắm.

Tháo nói:

- Tôi vốn mến Vân Trường là người trung nghĩa nay được trông thấy thực là hả lòng mong mỏi bấy nay.

Quan Công nói:

- Văn Viễn bẩm cho ba việc đã được Thừa tướng ưng cho chắc là Thừa tướng không sai lời.

Tháo đáp:

- Ta đã nói quyết không thất tín.

Quan Công lại thưa:

- Nếu tôi biết đựơc Hoàng thúc ở đâu dù lên thác xuống ghềnh lặn sông qua lửa cũng phải đi theo. Bấy giờ sợ không kịp bái từ xin Thừa tướng lượng thứ cho.

Tháo đáp:

- Huyền Đức nếu còn sống ông cứ đi theo. Nhưng chỉ sợ Huyền Đức mất trong loạn quân rồi. Ông cứ yên tâm nghe ngóng xem đã.

Quan Công lạy tạ. Tháo mở tiệc yến khoản đãi. Hôm sau rút quân về Hứa Xương. Quan Công thu xếp xa trượng mời hai chị lên xe tự mình đi hộ vệ. Khi đi đường nghỉ ở quán dịch Tháo muốn làm rối loạn lễ vua tôi để Quan Công và hai chị dâu cùng ở một nhà. Quan Công cầm đuốc đứng hầu ngoài cửa từ tối đến sáng sắc mặt không lúc nào có dáng mỏi mệt. Tào Tháo thấy thế lại càng kính phục. Về đến Hứa Xương Tháo sai sửa sang một phủ để Quan Công ở. Quan Công chia một nhà làm hai viện viện trong sai mười người lính già canh cửa. Quan Công thì ở nhà ngoài. Tháo dẫn Quan Công vào chầu vua Hiến Đế. Vua cho làm Thiên tướng quân; Quan Công tạ ơn rồi về.

Hôm sau Tháo mở tiệc lớn hội cả mưu thần võ sĩ lấy lễ khách đãi Quan Công mời lên ngồi trên; lại tặng gấm vóc và những đồ vàng bạc Quan Công đem về nhờ hai chị thu giữ.

Từ khi Quan Công đến Hứa Xương Tháo đãi rất hậu. Ba ngày một tiệc nhỏ năm ngày một tiệc lớn; lại đưa mười người con gái đẹp để hầu. Quan Công đều đưa vào nhà trong để hầu hai chị. Cứ ba ngày một lần đứng cửa ngoài chắp tay kính cẩn hỏi thăm sức khỏe hai chị.

My phu nhân hỏi han về tin tức Hoàng thúc bao giờ hỏi xong cũng nói: - “Chú cứ tùy tiện”. Bấy giờ Quan Công mới dám lui về.

Tháo nghe thấy thế lại càng kính phục lắm.

Một hôm thấy Quan Công mặc áo chiến bào bằng gấm xanh đã cũ bạc. Tháo truyền ngay lệnh đo mình Quan Công may một chiếc chiến bào bằng gấm thực quý để tặng. Quan Công lĩnh lấy mặc vào trong rồi lại lấy áo cũ mặc phủ ra ngoài.

Tháo cười mà nói rằng:
- Vân Trường hà tiện quá!
Quan công đáp:
- Bẩm không phải là hà tiện. Áo cũ là của Lưu Hoàng thúc cho tôi mặc ở ngoài như nhìn thấy mặt anh dám đâu vì cái mới của Thừa tướng ban cho mà quên cái cũ của anh tôi đã cho từ trước nên phải mặc áo cũ ra ngoài là thế.
Tháo khen:
- Thực là nghĩa sĩ!
Miệng tuy khen nhưng Tháo không bằng lòng.

Trong bụng Quan Vũ đã quyết rời Tào nhưng chưa đền được ơn đãi ngộ của Tào Tháo nên Quan Vũ chưa đi. Đến khi Tào Tháo đánh nhau với Viên Thiệu bị mất liền hai viên tướng giỏi vì Viên Thiệu có Nhan Lương và Văn Sú là hai tướng võ nghệ cao cường ngoài Quan Vũ ra thì không ai địch nổi. Khi Quan Vũ tế ngựa ra trận chỉ một lúc đã mang đầu Nhan Lương trở về. Hôm sau quân Tào lại thua Văn Sú. Quan Vũ lại mặc giáp ra trận và chỉ trong chớp mắt đã chém chết Văn Sú. Sau khi đã lấy công đền ơn hậu đãi của Tào Tháo Quan Vũ gói toàn bộ vàng bạc mà Tào Tháo tặng cùng ấn tín hầu trả Tào Tháo và đón hai phu nhân của Lưu Bị đi tìm người anh kết nghĩa của mình. Trên đường đi qua năm cửa ải Quan Vũ đã chém chết 6 tướng của Tào Tháo.

Tôi nghĩ:
>> Tháo trọng dụng và đãi ngộ Vũ mong rằng sẽ dùng đức mà đãi hiền. Vũ vì cái ơn mà không đi khỏi Tháo. Nhưng khi biết tin Lưu Bị thì Vũ quyết ra đi sau khi trả cái ơn đãi ngộ không còn gì để Vũ ở lại Với suy nghĩ của người xưa và quá mang nặng cái đạo học Phương Đông Khổng Giáo. Quan niệm trước và sau tình và nghĩa ảnh hướng rất nặng đến lối suy nghĩ của cả Tháo và Vũ
Tháo trọng tài đã để Vũ ra đi. Chi tiết này nói lên Tào Tháo là người rất rộng lượng và biết trọng tài. Thể hiện rõ nhất trong trướng của Tháo cũng có rất nhiều người tài và trung.

vũ thanh quang

Tào Tháo

Vậy là bạn cũng giống như tôi rồi !
Chúng ta điều là những người ngưỡng mộ tào tháo !
Dám hỏi bạn có suy nghĩ thế nào về chuyện "Tào Tháo dụ hàng Quan Vân Trường" !

Lê Lục Kim Sách

Vậy Tu chết là phải lắm đâu có oan.

Nhân vật trong truyện Tam Quốc mà em yêu thích đó là Tào Tháo.
Và với ý kiến cá nhân của em Tháo là nhân vật anh tài và mưu trí nhất thời Tam Quốc.
Sử Trung quốc từng chep lại chuyện Tôn Sách chiêu hàng Thái thú Dự chương lúc đó là Hoa Hâm Hoa Lâm đồng ý ngay và cỡi ngựa ra thành đón tiếp Tôn Sách. Lúc 2 người gặp nhau Hoa Hâm xuống ngựa thi lễ Tôn Sách cũng xuống ngựa và thật bất ngờ quỳ xuống trước mặt Hoa Hâm! Sau đó Tôn Sách tôn Hoa Hâm lên hàng thượng khách. Ấy vậy mà cuối cùng Hoa Hâm cũng bỏ Giang đông mà về đàu quân dưới trướng Tào Tháo . La quán Trung tuy đứng về phía Lưu Bị nhưng những câu chuyện trong Tam quốc chí diễn nghĩa cũng cho thấy có rất nhiều người bỏ chủ cũ để theo Tào Tháo trong lúc rất hiếm trường hợp ngược lại. Điều này chứng tỏ Tào Tháo là “ông chủ” tốt chí ít cũng tốt hơn những ông chủ cùng thời. Ngay trong TQCDN khi diệt được Viên Thiệu Tào Tháo bắt được nhiều thư từ liên lạc giữa Hứa đô và Viên Thiệu (cấu kết với địch) Tào Tháo không cho điều tra mà lại đem đốt sạch ! Quả là một người có cái bụng rộng rãi.

Còn Chuyệ giết Dương Tu lại là một chuyện khác. Mọi sai lầm của Dương Tu không là nhất thời mà là một chuổi sai lầm có hệ thống của một người "Tự" Thông Minh mà không biết cách thể hiện. Hay cách thể hiện đó không hợp thời và không hợp với tính cách của Tào Tháo.
Em có đọc qua một đoạn bình này :

Tại sao Tào Tháo giết Dương Tu ?
Thứ nhất Tu đã cố ý đưa thông tin sai lạc. Trận đánh với Lưu Bị tại Nam Trịnh (Đông Xuyên) Tháo giao mật khẩu cho Hạ Hầu Đôn là Kê Cân có nghĩa là gân gà Tu đã thông tin cho binh lính thuộc quyền là Thừa tướng xuống lệnh rút lui nên sắm nắm hành trang chuẩn bị về.
Thứ hai Tu cố ý làm lộ bí mật công tác.Tháo dặn lính hầu là Thừa tướng hay nằm mê giết người nên không được ai lại gần khi Tháo ngủ. Một ngày Tháo đang ngủ trong trướng đạp rơi chăn tên lính hầu thấy vậy nhặt chăn đắp lại cho chủ.Tháo vùng đứng lên tuốt kiếm chém bay đầu kẻ khốn khổ rồi trùm chăn ngủ tiếp.Lát sau Tháo ngồi dậy vờ khóc lóc :Ai giết tên hầu của ta thế này rồi cho làm ma to .Ai cũng thương xót cho tên hầu chỉ có Dương Tu cười khẩy: Thừa tướng không ngủ mê đâu ngươi mới là kẻ ngủ mê. Lộ bí mật công tác của Thừa tướng.
Thứ ba Tu lợi dụng quyền tự do dân chủ. Khi Tháo đến xem việc sửa chữa cổng vườn phủ Thừa tướng lấy bút đề chữ Hoạt vào cổng rồi bỏ về.Tốp thợ ngơ ngác không hiểu Thừa tướng muốn gì.Tu láu táu nói: Chữ Hoạt để bên cạnh chữ Môn (cửa) thành chữ Khoát nghĩa là rộng. Tốp thợ theo lời Tu sửa cổng hẹp lại.Chuyện chơi chữ là độc quyền của Thừa tướng mà Tu lại dám tự do hiểu ý thì...
Thứ tư Tu lạm dụng chức vụ quyền hạn. Khi Tháo muốn thử tài hai con là Phi và Thực sai hai người ra cổng thành nhưng ngầm ra lệnh cho lính canh ngăn lại. Phi không qua được cổng đành trở về. Chỉ có Thực nhờ Tu bảo trước nên hiên ngang tuốt kiếm chém bay đầu quân canh để đi qua với lý do: Ta phụng mệnh Thừa tướng ai dám ngăn trở...Vậy Tu đã lạm dụng chức vụ của mình được ở bên Thừa tướng biết được thông tin và bán thông tin cho Thực gây hậu quả cực kỳ nghiêm trọng.
Vậy Tu chết là phải lắm đâu có oan.

vũ thanh quang

DUONG TU

ban co biet QUACH GIA O ?
Nếu ban biet QUACH GIA thì hẵn phải biết tài dùng người của tào tháo .
DƯƠNG TU tuy biết được ý của Tào tháo nhưng lại o bàn luận hiến kế cho tào tháo mà làm loạn lòng quân thì chết là đáng lắm !
Ví dụ như quân tào nghe theo lời dương tu thu xếp hành trang để rút lui lơ là phòng ngự thì lúc này không chỉ dương tu mà cả tào tháo cũng chết nữa !
Bạn nên biết "binh tất yếm trá " muốn rút thì phải làm như mình muốn đánh thì khi rút mới không bị tổn thất nặng .
Trong trận "Hán Trung " này tào tháo mất cả " thiên thời " địa lợi nhân hòa ?
thiên thời lưu bị với danh nghĩa là "hoàng thúc nhà hán" thì tất nhiên họ tào không dùng chiêu bài "ép thiên tử lệnh chư hầu được rồi"
Địa lợi quân thục vốn đã quen với địa hình HÁN TRUNG còn quân ngụy thì sao ?
Nhân hoà lưu bị vốn có tiếng là nhân nghĩa về mặt này thì họ tào thua trắng rồi !
Còn chưa kể đến gia cát lượng nhiều kế nữa nếu rút quân mà không cẩn thận làm sao qua mắt hắn được ?
Tôi vốn là một người bình thường mà còn suy nghĩ được như vậy huống chi là tào tháo ?
Nên nếu dể tên "ngu dốt " duơng tu làm loạn lòng quân thì tào tháo có rút dược về tới "hứa do" không ?
Giả sử tào tháo không giết dung tu thì chắc chắn hắn sẽ "ăn quen " ->lúc ấy nước ngụy là của họ tào hay họ dương !
Tôi thấy duong tu là người cực kỳ ngu ngu không thể tả được !
Tôi tự hỏi nếu như dưong tu thông minh biết được ý của họ tào thì tại sao y lai nói ra để tìm cái chết ? phải chăng y muốn chết ! nếu như vậy thì thật lạ ?
Trong cuộc sống của ta cũng vậy kẻ nào hay tự cao tự đại luôn nghĩ là mình giỏi luôn nghĩ là mỉnh biết tất cả thì cũng như "duơng tu" thôi !
Còn nói về tào tháo ư ?
Phải nói tào tháo là một nhà chính trị giỏi cho đến bây giời chưa một chính trị gia nào dám phê bình ông !
Theo tôi "La quán trung " viết theo lối "ủng lưu phản tào " khiến cho người đọc có ác cảm với tào tháo ?
Tôi tự hỏi nếu như tào tháo đa nghi hẹp hòp tại sao dưới trướng của họ tào lại nhiều nhân tài dến vậy ?
Lại có nhiều người phò tá đắc lực ?
Nếu bạn muốn biết rõ hơn về tào tháo thì hãy đọc thêm hai cuốn "tào tháo nhân bá " và "tào tháo thiên bá " hai cuốn này viết rõ về tào tháo hơn ?
Còn nếu như bạn muốn bàn luận bất kì điển tích nào trong tam quốc thì cứ gửi câu hỏi wa gmail của tôi ?

vũ thanh quang

thời của gian hùng

tôi là người rất hâm mộ tào tháo ! theo tôi thấy tào tháo làm vậy là hay ! vi sao ?
ai muốn có câu trả lời giao lưu qua dc: bavuongthanhquang@gmail.com

lê lục kim sách

re

Chào bạn mình là người thích đọc Tam Quốc.
Hôm coi chương trình trên VCTV1 thấy có bình về Tào Tháo và Dương Tu mình post một điển tích thôi.
Chứ Sách tôi đây là hậu sinh thôi không dám so mình với Dương Tu đâu bạn ạ.
Thanks